Lắng

Nắng vẫn luôn tự hỏi: điểm mấu chốt để hai cặp đôi nhân vật chính trong Pride and Prejudice giúp họ có kết thúc đẹp như trong truyện là gì? Tính cách cả hai quá hòa hợp với nhau? Do định mệnh sắp đặt sẵn? Do thời thế đẩy đưa thế, hay là gì nữa nhỉ? Tại sao, tại sao và tại sao. Làm sao tái lập được trường hợp lý tưởng như thế, thiên thời địa lợi nhân hòa như thế. Mọi yếu tố đều vừa vặn, đủ đẹp, không thừa không thiếu như thế?

Bàn tay đạo diễn, Nắng cũng từng ước muốn có bàn tay như thế, để thiết lập định mệnh cho chính mình, hay mà.

Thế mà nó đã nhận ra, góc nhìn của nó về những thứ nó muốn, thực sự muốn, thay đổi xoành xoạch theo thời gian. Không hẳn là cái sau khác hẳn cái trước, mà sẽ là thêm cái này bớt cái kia một tí, rồi quên hẳn sự tồn tại của cái cũ đi, thời gian sau sau lại bất ngờ thích lại cái hồi xa xa lâu rồi chẳng nhớ.

Thật là lừa mình, thế mà bàn tay kia mà tự làm định mệnh cho, thì có thể sẽ lại không hài lòng vào phút chót.

Dù sao, quyền năng của Nắng, đến thời điểm hiện tại thì nó thấy thế đã đủ rồi, chẳng cần thêm một bàn tay phép màu nào nữa. Cuộc sống có bất ngờ, âu mới là thú zị, ha. Nắng đã từng để dành sự bất ngờ, để thêm màu cho cột sống của nó mà.

Nắng ngố, mà cũng ngố đúng lúc đấy nhể.

Vỏ trứng – tuyên ngôn rời bỏ

Sớm muộn cái ngày ấy cũng đến

Cái ngày mà con cua con không chịu nổi hình ảnh ngây thơ của mình trong mắt những người thân xung quanh.

Ngày mà khi nó xin nhận xét của mọi người về nó, vẫn là hình ảnh cũ kĩ của một con cua ngơ ngác, chẳng có dấu ấn trưởng thành gì sất. Thế có bực không :)) Nếu đó là sự thật thì hóa ra hai mươi mấy năm vật vã đấu tranh (cho những cái gì thì có thể nó quên rồi) đều chẳng có thành tựu gì hết á? Nó cũng chẳng quan trọng thành tựu, nhưng út ít ra nó cũng nên cảm nhận được sự khác, khác theo một cách khác, chỉ cần là khác thôi, chưa cần biết là xấu hay đẹp, tốt hay không chứ. Giam giữ một con người trong một hình bóng quá lâu có lẽ cũng là một sự tra tấn kinh khủng. Nếu đã sống lâu, chắc chắn cần đổi khác, khác một cái gì đó, cái quằn què gì cũng được nha.

Haha, và nó nhận rõ cái đó vào Chủ nhật vừa rồi. Nó phải đạp vỡ cái vỏ trứng để lao ra ngoài, với lấy rủi ro, ngã oạch mà ngã nhào, rồi nó thầm vui, giả vờ mếu vì mình đã vấp. Thực ra, lúc này nó chỉ vui muốn chết, vì đã thoát vỏ thành công. Dù là gì nó cũng chấp nhận, không trốn trong tòa tháp mà dòm kính viễn vọng ra ngoài nữa, vô ích. Kì cục, tự kỉ, hâm hấp.

Tạm biệt vỏ trứng, tạm biệt tòa tháp.

Vĩnh viễn, c-rắc!

Chú thích: thực ra trong từ điển của Cua, không có định nghĩa “thành công” hay “thành tựu” như các bậc tiền bối bảo. Vậy thì dễ sống hơn.

Vậy nhé, bái bai~~~~~~

Hít … thở đều …..

–Cua Cua Cua–

Book summary: How to start a business without any money (Rachel Bridge)

  1. How to think free
  • work from home
  • use the skills you already have
  • use the resources you have at your fingertips
  • do all the work yourself – and don’t pay yourself a wage
  • hold on to the day job
  • source free equipment
  • tap into free inspiration
  • access free research
  • get a grant
  • learn the business skills you need for free
  • make the most of skills technology
  • make sure of existing local infrastructure

Action plan

  1. Find out what free local business networking groups are in your area. Join them.
  2. Think about the existing infrastructure in your area which you can take advantage of a half – empty hotel? A little – used town hall? A theatre which is only used in the evenings?
  3. Write down a list of the resources you already have to hand, and skills you have which you could charge for.

Bắt đầu kỷ nguyên mới thôi

Tháng ngày qua, mình đã đọc những bài viết buồn, rồi tự buồn một mình. Mình nghe lời bài hát buồn, nghĩ rằng buồn quá. Nhưng bây giờ, thì khác rồi, làm gì mà căng :))

Đứng dậy nào, nhóc Merida của tui. Làm thơ vui, viết chuyện vui, vẽ tranh vui, đời em sẽ lên mây ^^

Là la lá la lá, đi ăn đi chơi bumg lục tỏa sáng. Cuộc đời mình từ đây sẽ là pleasure and ease.

I love you girl, ah, lady!
I always vote for you!

Chương 1

Thẩn thơ vẩn vơ ngơ ngơ

Nắng từng nghĩ mình sẽ lôi của mình ra kể thành tiểu thuyết, từng cảm thấy thật nhiều cảm xúc với điều ấy. Nhưng sao hôm nay nó thấy trống rỗng, lạc lõng quá. Cảm giác cô đơn là thế này nhỉ, là thế này, nó vừa thấy story một bạn hồi cấp hai mới sinh em bé. Mỗi lần thấy một story như vậy, mắt nó lại buồn. Nó biết deadline của nó ở trước mắt, nhưng dường như nó chẳng thế làm gì để hoàn thành cái deadline ấy sớm như nó dự tính. Dịch dã thế này, gặp người đã khó, nó còn chẳng có lý do nào để gặp người nữa. Công việc làm tại nhà, nhà cũng nhiều việc. Mỗi lần nó hở ra xíu, thì sẽ có việc bày ra trước mắt. Nó hiểu khi nó làm mẹ thì sẽ bận rộn như thế nào, nó cũng hứng thú xem lúc đó nó sẽ xử trí ra sao, có phát điên lên không. Trước nó hay thấy mẹ và chị như nổ tung và cạn kiệt, nhưng giờ nó phục hai người, nó cũng muốn làm một người mẹ đa zi năng như vậy. Nhưng nó chỉ có thể thở dài.

Giáng Sinh năm trước nữa, nó từng mong chờ một người, một cảnh tượng người ấy đến tìm nó, và một happy ending trong mơ. Đẹp, nhưng không bao giờ xảy ra. Nó tự nhủ mình đừng xem phim Hàn nữa, làm ơn, để vớt tâm trí nó ra khỏi cái vũng lầy thế giới riêng trong đầu nó. Thế giới này hết lần này đến lần khác làm nó khổ sở với mớ bòng bong cảm xúc của mình. Mà sau cuối, nó thường nhận ra toàn là mình tự nghĩ, tự suy, tự biên, tự diễn. Nhọc đầu, mà chẳng làm sao khác được. Nó đành chấp nhận sống chung với điều ngớ ngẩn ấy suốt đời.

Có lẽ, nó sẽ chẳng tìm được ai, hay sẽ chẳng ai tìm được nó, để hoàn thành một happy ending.

Chị gái nó, cũng từng chờ đợi một người, đi du học Mĩ. Bây giờ nó vẫn nhớ nước mắt của chị khiến nó cuống không biết làm thế nào, chỉ biết lúc đó mẹ bảo nó sang ngủ phòng khác, để mẹ ngủ cùng chị. Nó ngờ rằng tình yêu thật đau khổ, thật độc ác, đã làm chị của mình khóc.

Mấy năm sau, ý trung nhân của chị cũng tìm được chị. Gia đình nhỏ của chị hạnh phúc hơn ai hết, là gia đình mà ai cũng mong ước, từ các cô cho đến chị em họ đều xuýt xoa khen anh rể cực phẩm.

Giờ cả nhà chỉ lo cho Nắng.

Nắng cũng lo cho mình, nhưng nó nghĩ mình chẳng thể may mắn và tự tin như chị.

Nó à, chẳng có gì đặc biệt, ngoại trừ việc nó luôn loading lâu hơn mọi người khi nghe một vấn đề liên quan đến kỹ thuật. Nó làm trong ngành kỹ thuật, cả nhà lúc nào có gì dính líu đến máy tính cứ ới nó, nó không biết, và sẽ nhận lại câu nói:”Làm IT mà không biết cái này!”. Nó nghe câu đó đến phát điên, đến mức một ngày nó đáp lại rằng:”Nếu mẹ cứ nói những câu như thế thì con sẽ không lấy chồng nữa!”, nó thấy bực vì mọi người cứ mặc định nó phải biết cái này, cái kia, xong không biết thì đế thêm mấy câu nghe móc mỉa vô cùng. Kỳ cục, nhưng đó là sự thật. Mọi người thà đừng kỳ vọng vào nó như thế. Mẹ thà đừng kỳ vọng nó làm thạc sĩ của mẹ, để mẹ cười tít mắt, để mẹ rơm rớm nước mắt khi bỏ lỡ hôm nó bảo vệ. Chẳng sao cả, nó biết những chuyện áp lực hay buồn bực này sẽ qua đi, nhưng điều còn lại, đó là nó mất thời gian đóng kịch cho mẹ xem, cho mẹ khen hay và lên xuống thăng trầm với câu chuyện của mẹ, còn nó thì đã hết thanh xuân từ lâu rồi. Nó hết cả nhiệt huyết làm việc, nó thấy mình thật nhàm chán, khô khốc, trống rỗng, giống như Peter Keating trong Suối nguồn của Ayn Rand ấy. Làm xong một chuỗi, đóng vai minh tinh xong, đến lúc thời cơ đi xuống, chẳng ai ngó ngàng, anh ấy nhận ra mình chỉ là một con tốt trên bàn cờ của Toohey, anh ấy không chấp nhận nổi sự thật này. Nắng hiện giờ, mẹ đã lo chuyện khác, còn nó, cái bằng này với nó vứt đi là vừa, nó chẳng hiểu nó đứng đây đóng cái vai gì nữa, cho ai xem nữa.

Nắng muốn xuống sân khấu, tìm lại cái nó thích làm, muốn làm, muốn khám phá, muốn thoát khỏi cái nhà tù danh vọng giữ chân nó hai mươi sáu năm nay.

Có quá muộn không?

Cùng một đứa trẻ

Khi bạn ở cùng một đứa trẻ, bạn được dạy về cuộc sống theo cách tự nhiên nhất.

Đứa trẻ ngây thơ và nhiều thứ đáng để học hơn bất kỳ ai mà tôi biết. Và em không bao giờ giấu nghề, về cách mà em thích thú với những điều mới lạ, cách mà em quên thật nhanh những điều chưa đúng của người khác. Em chỉ tập trung vào niềm vui, vào điều học được. Đơn giản là vậy. Em không cần bố mẹ em quá giàu có, em chỉ cần những thứ làm em vui thích, như một đứa trẻ. Tôi cảm nhận rõ ràng là vậy. Nếu bố mẹ em mong gửi em đi nhà trẻ sớm, tôi thấy hơi xót cho em. Nhưng điều đó có thật sự cần thiết khi giao con mình cho một tổ chức mà sau này sẽ làm cho con mặc nhiên tin rằng, con phải đạt được phiếu bé ngoan thì cha mẹ mới vui. Cha mẹ lo cho con những không có thời gian cho con, gửi cho ông bà trông, rồi lại bao nhiêu thứ rắc rối, không thể tự mình kiểm soát. Cha mẹ mắc kẹt với những công việc fulltime của cha mẹ và nghĩ rằng không có cách khác, và đứa con rơi vào số phận giống bao đứa trẻ khác, bị rập khuôn vào thế giới bằng cấp.

Tôi đã từng. Cố tin vào cái bằng Đại học, biết đâu sẽ dùng, mà lơ là tương tác xã hội. Tôi không biết hệ quy chiếu nào đúng, điều gì sai, tôi sợ đi làm sẽ chôn vùi tuổi tôi, nhưng không dám bước ra khỏi nó. Tôi đi tìm và hỏi rất nhiều người về đam mê của họ. Sau rất nhiều câu trả lời, tôi nhận ra không phải ai cũng đau đáu như tôi, hoặc họ nghĩ việc có một công việc fulltime là đương nhiên, họ không hoài nghi gì việc này.

Thế nhưng, lắng nghe bài “Không làm gì” của Ngọt, tôi lại nhức nhối vì nghĩ rằng những công việc đi làm thực sự “có cũng như không” vì mình không được sống đúng với bản chất, không có thời gian cho riêng mình, là gia nhập vào đàn kiến cần mẫn tin vào ấm no ở cuối con đường, nhưng thực ra, đàn kiến sẽ ngày càng dài và không có sự giảm đi khó nhọc. Chị mình nghe thì chỉ thấy hiện ra những hình ảnh về con người lười biếng, không cố gắng trong bất cứ hoạt động gì, không phải mình. Nhưng với mình thì khác, đó là sự không được làm điều mình thật sự cần.

Tin vào văn phòng lấp lánh là tin vào danh hiệu, có cái mác làm ngân hàng ổn định để đổi lấy sự không bị soi mói bởi ánh mắt họ hàng.

Tin vào những thứ hư ảo, không thực chất

Có những bác sĩ chưa chắc đã đam mê nghề bác sĩ.

Mình từng tự trách mình rất nhiều vì có điều gì khó ở không bao giờ nói ra, để mọi người xung quanh khổ sở vạ lây vì mình. Mình nghĩ mình người lớn vì nghĩ cho người khác, nhưng có lẽ không phải. Mình lười nói thì đúng hơn.

Mình không dám thuyết phục bố mẹ chị về quan điểm của mình. Mình luôn cảm thấy sẽ bị lấn át nếu nêu ra ý kiến. Nên mình im lặng. Mình học được cách đè giọng nói của mình vào sâu trong lòng, che giấu đừng để ai nhìn thấu. Mọi người chỉ cần nhìn thấy những cái mọi người muốn là được, làm ơn quên mình đi.

Muốn ra ở riêng, để không gian suy nghĩ của mình không bị xâm phạm.

Muốn ở nhà làm bất cứ điều gì mình thích.

Muốn nói chuyện thật chân thực và thẳng thắn với người.

.

Daily note

Cuộc đời của mình dưới góc nhìn của mỗi người, sẽ biến thành một câu chuyện khác. Thực sự thì những điều mình rút ra được ngày hôm qua rất hữu ích, và mình muốn lưu lại chúng, có thể sau này mình sẽ cần đến.

Mình đi thăm em bé của một chị đồng nghiệp cũ, gặp hai chị nữa, bọn mình nói rất nhiều chuyện trên trời dưới biển, mình được mở rộng tầm mắt về các vị trí khác nhau ở những môi trường làm việc khác nhau. Nghe nhiều chuyện ngồ ngộ. Thế mới biết, thế giới ngoài kia đang có nhiều sự diễn ra, mà cũng thú vị phết :))

Hầu hết mọi việc vẫn theo chiều hướng đi lên, thi thoảng có down mood một xíu, nhưng mà nhìn thấy Ốc, Hến nằm ngủ ngon lành trong tay mẹ, mình biết vẫn có một tương lai rực rỡ đang chờ hai bé ở phía trước. Welcome to the world!

“You control your destiny – You don’t need magic to do it. And there are no magical shortcuts to solving your problem.”

Merida (Brave)

How is everything going on this planet?

I always question for everything around me, until I got the satisfied answer. Sometimes I surprised for my outcome, sometimes I thought that I could always predict the result 🙂 (just kidding). But, even it makes me feel bad or not, I have to face the truth that this is the life. I have no power to change it, especially my past.

Time flies, day by day I recognize that there are so much more interesting things are waiting for me to explore them. But most of them comes to me in very unexpected moments, sometimes I thought they were my destiny: this job, this event, this book, this people, etc,…

Then, when things went not as my wish, I feel so doubt about my life, about what am I supposed to do now? I almost lost my control each time some tiny things are not in the right place.

After more experiences, I can go to conclude that: everything just happen in random way, like millions of aspect, to be tested and tried, then make the random interaction, some become a fragile thing, some vanish in the air, some still exist, but no one could aware that it still in this Earth 🙂

And, think this way make me feel lighter, it encourage me about the prospects of all my abilities.

Fighting, little girl, you finally will find yours.

How does a moment last Forever?

by Celine Dion

How does a moment last forever?

How can a story never die?

It is love we must hold onto

Never easy, but we try

Sometimes our happiness is captured

Somehow, our time and place stand will

Minutes turn to hours, days to years then gone

But when all else has been forgotten

Still our song lives on

Maybe some moments weren’t so perfect

Maybe some memories not so sweet

But we have to know some bad times

Or our lives are incomplete

Then when the shadows overtake us

Just when we feel all hope is gone

We’ll hear our song and know once more

Our love lives on

How does a moment last forever?

How does our happiness endure?

Through the darkest of our troubles

Love is beauty, love is pure

Love pays no mind to desolation

It flows like a river through the soul

Prospects, proceeds, and perseveres

And make us whole

Minutes turn to hours, days to years then gone

But when all else has been forgotten

Still our song lives on

How does a moment last forever:

When our song lives on

Head up and explore your new journey, Crab!

Chào cậu, con cua ngốc nghếch và ngang ngược 🙂

Mấy ngày hôm nay sau cuộc đàm phán với mẹ và chị về vấn đề mình được đi Đà Lạt hay không, mình ngộ ra được rất nhiều điều.

  • Mẹ thực sự lo mình đi không có gia đình thì ai sẽ bảo vệ con tôi đây?
  • Chị thì dạo này hay tỏ ra không đồng ý, nhưng vẫn ngầm hỗ trợ mình.

Và cuối cùng thì, mình có thêm một đồng minh nữa, giúp mình bình tĩnh giải quyết vấn đề :))

Lúc biết mình sẽ đổi giờ bay, chị và mẹ lại dịu xuống, hehehe true attitude never dies babe!!!

Bây giờ việc mình cần làm là hoàn thành hết bài vở, gói ghém case cối, lên kế hoạch hoành tráng, rồi xách người lên và tẩu!!!

Đà Lạt ơi, đợi chị nhé!!!!!!!!