Hỉu ra/nhận ra

Dần dà, câu hiểu ra cậu sẽ không tìm được một người lấp đầy khoảng trống/khuyết điểm nơi cậu, không cần một người giống hệt hay trái ngược với cậu, chẳng là ai trong các ý tưởng đó. Mà cậu gặp phải một người luôn làm cho cậu nhận ra cậu luôn luôn hoàn hảo khi là chính mình, người ấy vô tình ‘khớp nối hoàn hảo’ với từng vết thương lòng nhỏ nhoi trong cậu. Những vết thương từng rỉ máu, tô màu úa tàn cho tâm can, hay làm cậu nhức nhói.  Người ấy nhặt từng miếng vỡ mà mong muốn chân thành muốn tìm hiểu nó, yêu thương nó. Người ấy vô tình nghe được tiếng lòng cậu kêu gào, vô tình hỏi han đúng chỗ ngứa của cậu mà chính cậu còn chưa nhận ra. Người ấy quan tâm cậu làm vì cậu thích và muốn, hay vì có tác động khác từ bên ngoài vào.  Người ấy chăm chỉ tìm hiểu từng thói quen và muốn lần tới sẽ hiểu cậu tốt hơn, bằng sự lắng nghe thấu thương hết sức mà cậu từng được biết. Nói cách khác, người ấy cứ tranh giành cái việc yêu thương cậu quá, làm tốt hơn cả chính cậu. Cậu không mong chờ có người yêu thương cậu tốt hơn cậu, nhưng hình như người ấy làm tốt hơn cậu thật nhiều. Cậu chẳng phủ nhận nổi hay đẩy người ta ra xa được nữa. Vì người ta đã vốn dĩ ở rất gần, gần cậu hơn cả chính cậu nữa. Người ta sẵn lòng chạm tới những điều sâu thẳm hơn nữa, sẵn sàng làm những việc khó khăn như đối thoại thẳng thắn trực tiếp, người ta ngượng nếu phải bày tỏ nói lời yêu thương trực tiếp, nhưng những điều còn lại làm quá tốt tới độ cậu cảm nhận quá tự nhiên chẳng thấy một chút gồng lực, như kiểu việc cậu chiếm lấy một chỗ ấm áp trong trái tim người ta là điều hết sức tự nhiên như cỏ cây núi rừng vạn năm vậy, cậu không thấy mình phiền phức khi đòi một chỗ chễm chệ trong lòng người ta nữa. Vì người ta có cách làm cho mọi thứ trở nên thật dễ dàng và trìu mến với cậu. Làm cậu không thấy mình khùng khi đòi hỏi yêu thương từ người ta. Lạ lắm, nó không theo bất cứ chuẩn mực quy trình nào cậu từng được học, nhưng nó lại chính xác đến từng chân tơ kẽ tóc và cậu chẳng thấy khó hiểu hay kỳ cục. Vì mọi thứ như được một bàn tay của tự nhiên dệt nên, nó gần gữi thân thương và cậu chẳng còn muốn trốn chạy khỏi yêu thương nữa rồi. Cậu tự nhiên khỏi bênh gắn bó né tránh mà cậu từng gán cho mình, tự nhiên cởi bỏ nhãn dán kỳ lạ mà trước đây từng gán cho mình, ‘vô tâm’, ‘vô cảm’, … Bởi vì cậu tự dưng thấy mình hết sức thành thạo trong việc cảm nhận được yêu thương và muốn đáp lại sự yêu thương đó.  Cậu được khôi phục nhân phẩm, và được trở thành một con người bình thường, không còn băn khoăn kỳ lạ hay gàn dở (hay lập dị) nữa.   Chắc người ấy là người có khả năng đặc biệt, ha? 

How do my love look like?

Bởi vì mình thấy ánh mắt lo lắng mong điều chu toàn cho mình rất chân thành, nên mình chẳng nỡ trở thành đứa trẻ thiếu thốn gào khóc đòi tình yêu thương. Mình trở thành phiên bản tốt hơn […]

Một cái chào mới của Kua

Hello, long time no see, Xin lỗi page vì bỏ không nhiều năm, mình cứ tưởng em í sẽ dần chìm vào quên lãng, chôn vùi theo những suy nghĩ tiu cực của bản thân nhiều năm về trước (aida~). […]

NGỌT~~~

vài dòng hỗn độn Ngọt. Đọc những dòng của Thắng, của Ngọt, của các fan ở dưới, một vài điều làm mình ngẫm mấy hôm nay: Chỉ có điều, bây giờ fan cũng sốc và đang trong quá trình chuyển […]

It’s strange

It’s strange how I feel this morning When I only want to spend all day to write a love letter to you Without really knowing who you are But it doesn’t make me scared anymore Since I believe you’re always […]

just sit and talk

bởi vì em là thế này muốn mình nhỏ bé trong mắt anh, và muốn mình thật nhiều khuyết điểm trong mắt anh xin anh đừng ngần ngại mà chỉ ra em có thể làm tốt hơn điều này, điều […]

Hình mẫu của cậu?

Hôm qua rảnh rang sang nhà người chị chơi. Chị giới thiệu cho bộ truyện ngày xưa chị thích nhất. Mình đọc thấy cuốn phết và buột miệng nói:”Nhân vật nữ chính giống chị thế, ngầu đét” :)) Hổng phải […]