Tôi ‘sang chấn’ vì câu nói ‘Truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn’. Tôi tự thấy mình đã sai trái khi thích truyện tranh. Tôi tự cách ly mình khỏi, và không cho mình suy nghĩ về nó nữa.

Vì tôi nghĩ nó sẽ giết chết trí tưởng tượng của tôi – điều tôi luôn nâng niu yêu quý.

Thế rồi, có người anh bảo tôi ‘hình ảnh đi ngay vào tâm trí’, bảo rằng thông qua hình ảnh và màu sắc là một trong những cách học nhanh và dễ nhớ, dễ hình dung và tưởng tượng hơn cả. Anh dùng hình ảnh để tô đậm thêm điều anh muốn nhấn mạnh, và chúng tôi hiểu rõ nhanh. Tôi thích lắm. Ông anh cũng bảo tôi là em hãy xem Prison Break, xem Money Heist để lấy ý tưởng này. Mới tối qua thôi, đọc một story của bạn tôi về cuốn truyện tranh của tác giả tôi vẫn hâm mộ ngày xưa (xin lỗi các bạn vì sử dụng từ ‘hâm mộ’, trong khi hôm trước tôi mới tuyên ngôn bỏ sự thần tượng với bất cứ ai). Tôi lại trở nên sáng trưng. Có lẽ, tôi muốn tiếp tục, cái sở thích này, thời bé con. Nhớ lắm í!!!!!!! Và tôi lại thấy thêm một vấn đề đang chờ tôi xử lý, từ thời bé. Thần tượng từ thời bé, liệu có nên tiếp tục ngưỡng mộ?

À, câu trả lời, có lẽ dễ thôi. Tôi vẫn sẽ bấn loạn khi nhìn tranh họ vẽ, vẫn thích mình đắm chìm vào những nét vẽ hoàn hảo (à sẽ không từ dùng ‘hoàn hảo’), mà là nét vẽ được trau chuốt kĩ càng đến mê mẩn; nhưng cũng nhận thức rõ là, đây là một trong những điều mình sẽ làm được, có khi còn hơn. Mình và người tạo ra nó, rất có khả năng sau này sẽ trở thành đồng nghiệp không chừng (mơ tưởng thật!), cho nên họ sẽ không còn là ai đó cao ngất đối với tôi nữa. Tôi cũng không vì nghĩ rằng mình đang tự ‘đục khoét tâm hồn’ mình, mà ngăn mình tránh xa thứ tôi thích nữa. Tôi dùng lý trí của mình tự đánh giá, tự nhận định xem mình có nên ở lại cuốn sách này, mẩu tin này, bức họa này không, chứ không vì một câu nói của cậu bé thần đồng nào đó, mà tự hoài nghi nhạy giác của bản thân tôi nữa.

Tôi mỉm cười, tháo cái hàng rào trước mặt, chạy đến với niềm yêu tôi, thời cấp hai mong mỏi.

Tạm biệt cậu, những hoài nghi vẩn vơ!

Leave a Reply

Your email address will not be published.