Chúng mình cứ

Mặt tốt thì show ra

Mặt xấu sẽ giấu lại

Cho đến khi vỡ lở

Tất cả thật khó lường

Lỗi lầm đến từ đâu?

Tại sao mình không nói

Chúng mình à

Hay là thế này

Đổi tên cho nhau

Cái xấu giờ thành tốt

Lười không là xấu

Mà hỏi sâu hơn một tí

‘Tại sao cái này chán thế nhỉ?’

Vì không hứng thú nên mới lười

Còn biết chán mà cố ép mình làm

Khổ cái thân ghê á

Rời bỏ mối quan hệ o ép

Đâu phải là xấu

Và không ăn thịt, đâu phải là không hòa nhập?

Muốn ở một mình, không phải xa lánh xã hội

Nếu cái xã hội đó không lành mạnh cho mình

Dấn vào làm chi?

Rồi thì

Xét lại những thứ từng cho là tốt

Công việc văn phòng: tốt?

Đồng nghiệp như gia đình: tốt?

Drama như gia vị cuộc sống: really?

Rồi những cuốn phim, câu chuyện và quyển sách

Hướng đầu bạn đi đến vùng xa xôi

Có thực không, làm bạn tốt hơn chứ?

Kiểm duyệt lại, những gì vào đầu bạn

Bạn chợt nhận ra

Những thứ ‘tốt’, có rủi ro khôn lường

Không để ý, chân mình theo điều đó

Đi quá xa, nào có thể quay lại?

Quay trở về

Hít thở, sống thật hơn ở hiện tại

Mấy ngày thử trò chơi này

Đổi tốt thành xấu, xấu giờ mang tên tốt

Xem cách nghĩ đó sẽ mở ra câu hỏi gì cho mình

Những góc nhìn rộng

Thấy đầu sáng hơn

Tuyệt hơm?

Leave a Reply

Your email address will not be published.