Thật vừa phải

Ở mức vừa đủ, để mình thấy nhớ và ngon

Như tình đầu dang dở chẳng một lời phản hồi

Cuối hạ,

Cậu ra đi chẳng lời hứa hẹn

Tớ nào muốn tim cậu mệt mỏi

Câu nói “Chúc cậu hạnh phúc với lựa chọn của bản thân” làm tớ buồn

Cậu biết tí gì về lựa chọn của tớ chứ?

Làm ơn, tỏ ra trường thành và hiểu tớ có lẽ chưa phải là biệt tài của cậu

Cậu có thể hỏi tớ thêm lần nữa chứ?

À không, giờ cậu bận rồi

Năm xưa thì không hỏi

Giờ muộn rồi

Cũng chẳng bao giờ là sớm

Chẳng khi nào là đúng thời điểm

Vậy cậu sẽ là đúng người chứ?

Chỉ cần một yếu tố là đủ

Các sự kiện vẫn hay như thế mà

Thầy không giỏi, nhưng trò giỏi

Vẫn làm nên chuyện

Đi xa thì chưa chắc

Nên tớ đành thờ phào

Vì lãng quên lòng cậu

Thương cậu

Nhưng không thể thương tấm lòng cậu

Thay đổi quá nhanh

Bấu víu vào một mối tình lạ lẫm

Cho rằng mình kiểm soát được mọi thứ

Ở mức tốt nhất

Leave a Reply

Your email address will not be published.